Sáng hôm sau, bạn thức dậy và cảm thấy căm ghét người đã hạ thấp cái tôi của bạn. Bây giờ là đúng 5h25. Họ chăm chú lắng nghe và thường nói từ tốn hơn.
Thái độ can đảm của Sandra khi thông báo lý do cô đến muộn dã tạo được ấn tượng với mọi người. Đó là một đôi mắt hình tròn? Hay hình bầu dục? Hình quả hạnh nhân? Đôi mắt đó có nhiều tròng trắng hay không? Và trắng đến mức nào? Có hơi bị đỏ hay không? Cả nhóm đang nói chuyện phiếm về những thứ quan trọng và những thứ không quan trọng, và mọi người đều đưa ra ý kiến của mình về hai chủ đề trên.
Khi tôi nhìn thấy tiếp viên đưa cho mỗi hành khách một túi lạc nhỏ, tôi đã nghĩ đến việc ăn trộm một lọ mơ nghiền từ chiếc túi nhỏ của đứa trẻ. Họ nghĩ về cách tán tỉnh nữ giới, đọc những cuốn sách viết về cách trở thành một người đàn ông quyến rũ, tập luyện các trò chơi tính cách khiến cho nữ giới xúc động. Khi cuộc trò chuyện có xu hướng ít dần, nếu bạn không liên quan đến cuộc trò chuyện ấy, hãy mỉm cười mím môi lại.
Nhưng liệu những người bạn chưa quen biết có thích điều bạn thích không? Nhưng, lạy Chúa, anh ấy đã túm được bạn. Hãy cố gắng xác định xem liệu anh ấy có đang đeo kính áp tròng.
Mẹo nhỏ #60 chẳng liên quan gì với cấu trúc câu cả. Ngay khi cô ấy thông báo là có việc gấp, hãy tha cho cô ấy. Thật là nguy hiểm đối với tôi.
Cách đây một năm, tôi nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông mà tôi nghĩ là một nhân vật quan trọng nhưng anh đã nhanh chóng làm giảm tầm quan trọng của mình. Tôi hy vọng là tôi không nói quá to. Cô ấy và những người bạn của mình, đồng thời cũng là những người mẹ, có một cam kết.
Câu đó nghe như chúng ta đã nợ anh ta một điều gì đó. Bạn vận dụng mẹo trên như thế nào? Đơn giản hãy để người kia nói trước và sau đó kết hợp hài hòa với các hành động của anh ta. Tôi không nhớ đã từng để lại cảm giác thất vọng cho một cuộc hội thảo.
Nghỉ ở Connecticut vào thời gian nào trong năm chắc hẳn rất thú vị. Nếu một người không nói thẳng ý kiến trước khi chia sẻ quan điểm của mình, cả nhóm sẽ lắng nghe. Những người đi dự tiệc phủ cái chao đèn trên đầu họ lầm bầm nói những lời tương tự.
Khi đến, họ sẽ không thể tự tin để bắt tay và tự giới thiệu. Đó là một đôi mắt hình tròn? Hay hình bầu dục? Hình quả hạnh nhân? Đôi mắt đó có nhiều tròng trắng hay không? Và trắng đến mức nào? Có hơi bị đỏ hay không? Bản năng tự nhiên (và bản năng của tôi, cho đến khi tôi đấu tranh với nó) là có càng ít khả năng giao tiếp với một người không mời mà đến càng tốt và cầu mong có một phép màu.
(Tôi không thể, nhưng một giáo sư toán học, nhờ phép thống kê, kết hợp và xác suất, đã thực hiện phép tính đó cho tôi và khẳng định với tôi là đúng. Rồi cô ấy thực sự quẳng chúng đi. Tôi hỏi mẹ cô bé, Con gái chị tên là gì?