Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong.
Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ.
Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Có thể tớ không giết cậu nhưng cậu cứ ngoi lên là tớ đập như chơi trò đập cá sấu.
Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng.
Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Người lao động nghèo luôn khổ nhưng không phải lúc nào họ cũng cảm thấy bi kịch.
Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.
Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn.
Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Dù không phân biệt rành mạch được tiếng nào là của chim trên cây ngoài trời và chim trong lồng. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.
Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường.
Chả là hôm qua có chuyện. Chơi là lắng nghe, quan sát, cảm nhận không sót một thứ gì. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công.