Rồi từ đó ông sốt sắng giúp tôi, bất kỳ trong cơ hội nào, thành thử chúng tôi trở nên đôi bạn rất thân cho tới khi ông mất". Ông Hurock hứa làm như va muốn, và sau cùng dắt con "ngựa con bất kham" đó ra sân khấu để được hoan hô như vũ bão như mọi tối. Nhiều danh nhân nói với Marcosson rằng họ ưa gặp một người biết nghe hơn là một người biết nói chuyện.
Khuyến khích họ nói về họ. Như vậy chẳng hơn ư? Những câu như vầy thiệt là thần diệu: "Tôi có thể lầm được. Công việc của hãng chúng tôi có từng mùa.
Thư đề ngày 13 tháng 10 năm 1904. Nhưng không phải dễ. Nhưng tôi dằn lòng xuống.
Thịt thì dai, khoai thì nát. Có một số rất lớn vợ chồng mà thiệt ra không phải là vợ chồng. hứa mùa sau sẽ đặt làm hai cái máy như vậy nữa.
Họ hăng hái làm việc và hết ngày, họ để lại sau họ một con số "10" kếch xù và ngạo nghễ. Lúc lâm chung, bà thú với con gái bà rằng: "Chính má đã làm cho ba các con chết". Ông Grammond trả lời: "Tự nhiên.
Tôi muốn bắt đầu bức thư tôi bằng câu đó. một đứa nhỏ! Cha có lỗi. Khi chúng tôi tới Paris, lúc ấy ông có mặt tại đó, ông tiếp đón chúng tôi và tự lái xe đưa chúng tôi đi coi châu thành nữa.
Socrate đã làm một việc mà ít người làm được từ xưa tới nay: Ông đã lập ra một triết lý mới, và ngày nay, 23 thế kỷ sau khi ông mất, ông còn được sùng bái là một nhà tâm lý sâu sắc nhất đã có ảnh hưởng lớn đến thế giới điên đảo của chúng ta này. Tôi chỉ xin ông chỉ giùm tôi một điều thôi. Lão Tử đã nói một câu mà độc giả nay còn nên suy nghiệm:
và chúc các em chơi vui nhé!''. Nghĩa là bà kín đáo vừa khen, vừa chê bai đó không thích hợp với công việc thuyết giáo. Ông chỉ khoe sự thành công mênh mông của ông thôi, như vậy là làm cho tôi cảm thấy địa vị thấp kém của tôi, ông biết chưa?).
Ngay từ hồi ít tuổi, ông đã có tài tổ chức, thấu tâm lý và chỉ huy. Xin bạn nhớ kỹ rằng trên địa cầu này ai cũng có tính đó hết. Mỗi lần ông bổ dụng một người vào một địa vị quan trọng, ông để cho thủ lãnh các đảng chính trị tưởng rằng chính họ đã lựa người đó.
Tôi không ngờ ông ủ rũ, lầm lỳ như vậy, khác hẳn với trí tôi tưởng tượng. Như vậy ông ta hết nói gì được nữa, không có lý lẽ gì để tranh biện được nữa. Sau khi đọc cho người ta đánh máy một bức thư, ông thường hỏi các người giúp việc ông: "Như vậy được không? Khi người giúp việc trình ông bản thảo một bức thư để xin ông sửa cho, ông chỉ bảo: "Có lẽ nên sửa lại câu này như vầy.