Chẳng cần gì nữa cả. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét.
Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Sợ không trả được? Không phải. Ba năm… Ba năm thì không tính được.
Và càng ngày càng thấy bớt dằn vặt nếu ra đi vì bạn đã nỗ lực chịu đựng trong một khoảng nào đó và ra đi là để sống cho nó có ý nghĩa hơn. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn.
Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên. Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay.
Có người cười toe toét. Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được? Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi.
Và với sự mệt mỏi ấy, tôi không đến được với những bộ mặt khác của đời sống. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất.
Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi. Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.
Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ. Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng. Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang.
Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái.
Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc.