Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…
Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức. Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em.
Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Như lấy đất ở mảng đê này đắp sang mảng đê vỡ kia. Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm.
Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt. Khoảng cách vô hình. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!
Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Dù mẹ không bay, không bay đâu.
Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất.
Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy. Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn.
Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần.
Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Hai bên dè chừng nhau. Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động.
Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến.